Hương mật tựa khói sương: Chương 77: Phiên ngoại truyện Kiếp Hồng Trần - lịch kiếp

Hương mật tựa khói sương (香蜜沉沉烬如霜, Heavy Sweetness, Ash-like Frost) tác giả Điện Tuyến

Chương 77: Phiên ngoại truyện Kiếp Hồng Trần - phần lịch kiếp


"Mỹ nhân nè, cho nàng xem cuốn " Lục Giới Mỹ Nhân Thưởng Tích Bảo Điển" phiên bản mới, vừa ra lò độc nhất của ta, haha! Tranh màu đầy đủ nha, đích thân ta vẽ đấy, không chỉ có so sánh phân tích ưu nhược điểm tương ứng mà còn có cả bảng xếp hạng. Nhưng mà nàng yên tâm, phần đó của nàng chỉ có ưu điểm, không có khuyết điểm, mà bất kể xếp hạng so sánh góc độ nào, ta đều để nàng đứng nhất! Nàng xem, ta đủ tốt với nàng chưa?"

Phác Xích Quân phẩy nhẹ vài cọng tóc trước trán, dương dương tự đắc nói nhảm một hồi, sau cùng, còn cúi xuống cố gắng sát gần tai ta, đặt lên chiếc bàn trà mà khoe :

"Ngoài ra, ta cũng sao chép lại hai cuốn, một cuốn chính mình giữ, còn một cuốn nữa bị Nguyệt Hạ Tiên Nhân cướp mất rồi, cuốn trên tay ta là bản gốc, tuyệt đối giá trị đáng để cất giữ nha!"

Ta nhìn qua cuốn hoa hồng lục liễu đó, cùng với nét bút xiêu xiêu vẹo vẹo của Phác Xích Quân, hai chữ "Thưởng Tích" còn xóa đi sửa lại những hai lần, lờ mờ thấy hai chữ dùng lần đầu tiên là "Giám Thưởng", sau đó xóa đi sửa lại thành "Tiến Thưởng", cuối cùng mới sửa thành "Thưởng Tích". Bên trên có lời bình chung bằng chữ khải cực nhỏ:

"Sâu trong lòng ta hai chữ "Giám Thưởng" vẫn là tốt nhất, tiếp theo là " Tiến Thưởng", có mỹ nhân liền phải giới thiệu cho chúng tiên ma cùng giám thưởng tích (giám định, thưởng thức, phân tích), đây là dùng "Giám Thưởng". Sau lại nghĩ tới tâm tư hẹp hòi bủn xỉn của Ma Tôn, vì nghĩ đến tính mạng của mình, "Phẩm giám" e là không được, chỉ đành "trông mơ đỡ khát" "vẽ bánh cho đỡ đói", không thể không nắm cổ tay mà đổi thành "Thưởng Tích", thật có chút hối tiếc sâu sắc, có chút không cam lòng mà hận đời."

Cạnh đó còn phối một sợi gấm màu xanh cỏ sáng chói để trang trí, nhìn đến mức ta không nhịn được có chút choáng váng, nhanh chóng chớp mắt hai lần để nhãn thần trở lại.

Phác Xích Quân thấy vậy, bèn nghiêng người tới:

"Sao thế? Cảm động rồi sao? Cảm động thì cũng đừng khóc nha."

Rồi lập tức đưa ta một chiếc khăn màu xanh lục đậm.

"Này, cho nàng lau nước mắt, ta biên soạn cuốn này chỉ dễ như trở bàn tay, không cần cảm động đến vậy đâu, chỉ cần đồng ý với ta một chuyện nhỏ là được rồi".

Ta nhận lấy chiếc khăn đó, bèn tiện tay che cái bìa bảo điển gì gì đó lại, hít một hơi hỏi hắn:

"Có chuyện gì? Chỉ cần ngài đem đống giấy hoa hoa xanh xanh và cả cái Bảo Điển này về, ta liền đồng ý với ngài".

"Nàng đừng ngại, ta biết nàng đối với vị trí thứ nhất của mình có chút đắc ý, lại vừa xấu hổ, sợ người khác biết được bản thân tự luyến mà cất giữ cuốn kì thư có một không hai này đúng không ?"

"Liễu Thính, Phi Tự, tiễn khách!"

Mắt nhìn thấy bản thân sắp bị Liễu Thính, Phi Tự tống ra ngoài cửa, Phác Xích Quân mới ngừng lảm nhảm, la lớn:

"Đừng, đừng, đừng! Chúng ta nói chuyện chính!"

Ta giơ tay ý bảo Liễu Thính và Phi tự buông hắn ra, Phác Xích Quân bỗng chốc bổ nhào về phía án kỷ của ta, bất chấp trà thấm ướt cẩm bào mà áp thân xuống thấp, lấy tay che miệng nhỏ giọng bí mật nói:

"Ta có tin độc nhất vô nhị, đoán là đến Phượng Hoàng cũng không biết... Nghe nói nàng sắp hạ phàm lịch kiếp. Ta thấy hay là như thế này, ta cũng hạ phàm đầu thai cùng nàng, thay nàng đi đóng vai phụ tránh để nàng bị phàm nhân ức hiếp. Cái vai phụ này ấy à, có thể một vai nhỏ là được rồi, ví như tướng công, tình lang, tùy ý cái nào cũng được, ta không chọn, nàng thấy thế nào?"

Không liệu được chuyện này nhanh tới vậy đã truyền đi khắp nơi, ta chân thành nói:

"Việc này ngài có thành tâm thương lượng với ta thì cũng không được rồi."

"Vậy ta phải thương lượng với ai? Chẳng lẽ phải đi thương lượng với tên Ma Tôn keo kiệt đó à?" - Phác Xích Quần liền nổi cáu.

"Không phải là ta nói nàng chứ mỹ nhân à, nàng gả cho hắn không sai, nhưng nàng cũng đâu phải là bán luôn cho hắn ta. Nhưng có bán luôn đi nữa thì đã làm tiên nữ cũng phải có tư tưởng, chủ trương độc lập riêng của mình chứ, một cờ một cột (1) mà dám đổi mới, tài năng và mỹ mạo phải bổ sung lẫn nhau, khiến tiên nam, ma nam nào cũng đều cảm thấy nàng đặc biệt phi phàm! Nếu như việc nào cũng đều theo hắn ta, e là chưa đến một vạn tám ngàn năm, hắn đã chán ghét mà vứt bỏ nàng rồi."

Nói xong ánh mắt liền sáng ngời nhìn ta chằm chằm, là muốn nhận được đồng tình công nhận của ta.

"Hơ hơ hơ" Ta cười gượng vài tiếng, khó khăn lắm mới đợi được hắn ngừng nói mà chen vào:

"Việc này Húc Phượng cũng không làm chủ được, ngài phải đến nói với Bắc Đẩu Thất Tinh chư tiên cai quản số mệnh phàm nhân. Ta lần này xuống nhân gian lịch kiếp, cho dù là làm phàm nhân thì thời gian này số mệnh cũng đều do bảy vị tiên thượng bọn họ định ra, khả năng các ngài ấy cũng đều không thể làm chủ được."

Phác Xích Quân nét mặt vừa nãy vẫn còn hùng hồn giờ bỗng chốc sững người, như thể bị trúng thuật định thân, tiếp đó tròng mắt quay vòng tròn, sáng ngời mà vui mừng trên nỗi đau của người khác, kinh hỉ nói:

"Mỹ nhân, nàng là đang nói cái tên điểu nhi kia cũng không làm chủ được? Cái tên bụng dạ hẹp hòi đó mà biết được việc này không nhìn ra được hắn sẽ có biểu cảm gì nha, haha! Đây quả thực là việc khắp nơi đều vui mừng, hả lòng hả dạ, khiến chúng tiên ma lục giới vui mừng khôn xiết! Khoan đã, để ta tưởng tượng vẻ mặt của tên điểu nhi đó, để ta tưởng tượng một chút.... Đương nhiên, mỹ nhân à, nàng cũng mau tưởng tượng chút đi......."

Ta rất cảm thông nhìn bộ dạng nói năng lộn xộn của Phác Xích Quân, không biết hắn ta trúng phải ma chướng gì rồi mà đột nhiên kích động thành thế này. Với lại ta cũng không cần phải tưởng tượng biểu cảm của Phượng Hoàng vì hôm qua ta đã thấy rồi nha.

Đêm hôm qua, Bắc Đẩu Thất Tinh đến nói rằng phải đến bái kiến ta, ta có phần ngạc nhiên, lại quay qua nhìn Phượng Hoàng, hắn cũng có mấy phần bất ngờ, thấy rõ là hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của hắn.

Đem trà mời thất vị tiên quân ở đại điện, ngồi ở thượng tọa, lại bàn tinh tượng, thiên văn, kì văn, kinh thuật gần nửa giờ, vẫn là không chạm tới suy nghĩ của trượng nhị hòa thượng (2) bảy vị tiên thượng lần này vì sao lại đến. Mắt thấy bầu không khí càng lúc càng cổ quái, cuối cùng, Bắc Đẩu Dương Minh Tham Lang Tinh Quân đầu tiên hít một hơi sâu, bỗng nhiên đứng dậy vái một vái, nói:

"Mấy người tiểu tiên chúng ta vẫn là có chuyện muốn cùng Thủy Thần thương thảo, hi vọng Ma Tôn độ lượng vì chuyện này mà lánh đi một chút".

Phượng Hoàng phía dưới sắc mặt chính là "xoảng, xoảng, xoảng", rơi xuống âm ti địa phủ là vẫn còn thấp. Đương nhiên, Điện Ma Tôn này của chúng ta cũng cách âm ti địa phủ rất gần rồi.

Vị Dương Minh Tham Lang Tinh Quân đứng hình một cái, nhỏ đến mức không thể thấy rõ, sáu vị tinh quân còn lại cũng run lên, vô cùng đáng thương.

Ta biết cái bộ dạng lạnh băng thường ngày này, cùng với cái bản lĩnh phun lửa của Húc Phượng có thể hủy hoại không ít tiên ma lục giới. Bây giờ lại còn có tiên gia đứng trên địa bàn của hắn hạ lệnh đuổi khách, cư nhiên lại động chạm đến cái vảy ngược của hắn rồi . Thế nhưng, mấy vị Bắc Đẩu Thất Tinh Văn vẫn dám ở trên đất nhà hắn mà làm trái ý, khiêu khích hắn. Chắc hẳn là việc gì đấy hết sức nguy cấp muốn thương lượng với ta. Sau đó ta kéo tay áo Húc Phượng:

"Hay là chàng ra hậu viện......."

Ta phải nghĩ cách nói thỏa đáng để lại mặt mũi cho hắn, một là vì giữ lại tôn nghiêm cho hắn, đường đường là Ma Tôn lại bị đuổi ra ngoài như thế. Hai là để cho Bắc Đẩu Thất Tinh chư vị có thể một mình thương lượng với ta.

Ta cắn môi cẩn thận suy nghĩ một lát, quan tâm nói với Phượng Hoàng:

"Hay là chàng ra hậu viện chạy hai vòng trước rồi về ngủ nha". Nói xong, ta chân thành nhìn hắn.

Không liệu Húc Phượng không những không thông cảm cho tâm nguyện của ta muốn hắn tập luyện thân thể, tiện thể ngủ sớm dậy sớm tốt cho sức khỏe. Ngược lại trên mặt còn có thêm vài vạch đen. Cuối cùng mắt phượng một đường hung dữ mà nhìn ta một cái, ở trên tọa thượng không hề nhúc nhích, lại còn hào hứng một tay nắm lấy tay ta, tay kia giơ ống tay áo vàng chói, đặt khuỷu tay trên tay vịn bằng ngọc lưu ly chống cằm lười biếng nói:

" Ta và Thủy Thần không phân biệt này nọ, thất vị tiên quân nếu đã có việc cần thương lượng với Thủy Thần, ta đương nhiên nên ở bên ngoài dự thính, vạn nhất có chuyện gì không chu toàn, ta cũng có thể đưa ra vài kiến nghị nho nhỏ, không biết chư vị thấy ta nói vậy, có đúng không?"

Lời nói mặc dù rất chậm rãi, nhưng từng chữ từng chữ lại thập phần chắc chắn, một câu nói tiện thể đưa mắt chầm chậm quét qua thất vị tinh quân, chữ cuối cùng rơi xuống, ánh mắt vừa hay quét qua vị Bắc Đẩu Tinh Quân cuối cùng. Chỉ thấy vị Bắc Đẩu Quan Phá Quân Tinh Quân suýt nữa làm đổ chén trà. Mấy vị Tinh Quân nhìn nhau một cái, cuối cùng vẫn là Bắc Đẩu Chân Nhân Lộc Tồn Tinh Quân ho lên một tiếng, sờ vào cái bụng rõ phúc hậu, chạm vào cổ họng có chút khàn khàn chậm rãi nói:

"Chuyện này không phải là không thể nói cho Ma Tôn nghe được, chỉ là việc này liên quan đến thiên mệnh cũng liên quan đến nguyên căn của Thủy Thần, rất mong Ma Tôn lượng thứ, không ngăn cản Thủy Thần mới phải."

Một câu mơ hồ thế này, ta lại càng ngẩn người hơn, nhưng mà ta đoán Húc Phượng so với ta cũng không rõ hơn bao nhiêu, chỉ có điều hắn đã phòng bị tốt rồi, lại thấy hắn mở miệng cười nói:

"Tinh Quân không nói thì làm sao biết ta ngăn cản chứ, ngại gì cứ nói ra ta nghe xem".

Lộc Tồn Tinh Quân vuốt vuốt râu, dường như đã hạ quyết tâm, cuối cùng mới trịnh trọng nói:

"Trong lúc ta cùng các vị tinh quân bài bố thiên tượng, quan sát thấy phía đông nam nhân giới có dị tượng, sợ rằng là điềm báo sắp có đại hạn đại lạo ( nạn hạn hán lũ lụt lớn), mà đại nạn này không phải trong thời gian ngắn, mà có thể tiếp diễn đến gần 10 năm. Đến lúc đó không chỉ khiến nhân giới sinh linh đồ thán, dân chúng lầm than, ôn dịch hoành hành. Lục giới dựa vào nhau mà tồn tại, lần đại nạn này sẽ hủy diệt rất nhiều tinh linh tu tiên nhất tộc".

Chao ôi, đây quả thực là chuyện lớn, thế này thực không hay rồi, nhớ năm đó ta cũng là một quả tinh tu tiên nên để có thể lĩnh hội sâu sắc được tất cả mọi thứ đã là không dễ dàng gì, tinh linh còn khó chứ đừng nói đến phàm nhân.

"Chúng ta trong lòng lo lắng, ngờ vực, sau đó phải nhiều lần suy diễn tinh tượng, mới tìm ra nguyên do căn bản của nó". Lộc tôn tinh quân nói một hồi rồi quay sang nhìn ta, vái ta một vái, nói:

" Nguyên do lần này đều là vì Thủy Thần."

Ơ! Này là đang nói ta sao? Ta kinh ngạc.

" Hỗn xược!" Phượng Hoàng đập một cái, tay vịn lập tức nứt ra.

"Cẩm Mịch luôn vì lục giới mà hướng thiện, đối với những thỉnh cầu của phàm nhân càng là cần gì thì cho nấy, từ khi nàng ấy làm Thủy Thần đến nay Lục Giới mưa thuận gió hòa, không nói công lao thì cũng có khổ lao, như thế nào đến miệng Tinh Quân lại thành họa tinh chứ hả?"

Lộc Tồn tinh quân lau lau trán, nói tiếp:

"Thủy Thần vốn rất lương thiện, chỉ là lúc đầu Thủy thần về lí là thiên mệnh đã mất đi nguyên thần, chuyện này không phải tiểu tiên nói bừa, tây thiên chư phật cũng đều biết. Sau đó vì rất nhiều nguyên nhân mới trở lại thành tiên, nhưng bản thân lịch kiếp không đủ, khiến cho tiên nguyên còn thiếu, căn bản của nó chưa vững chắc, chính là vì thần nguyên của Thủy Thần chưa được luyện trong sạch, do vậy mới gây nên trận đại nạn này. Cho nên, bổn thần liên quan đến gốc của bách tính, mình không giết người nhưng người lại vì mình mà chết. Bản thân Thủy Thần không sợ họa, nhưng thiên hạ bách tính lại phải chịu tai họa. Mặc dù có Ma Tôn hộ thể, nhưng cuối cùng tiên ma vẫn là khác nhau, không thể củng cố căn nguyên được, nghĩ đến điểm này, Ma Tôn càng phải rõ hơn tiểu tiên."

Phượng Hoàng nhíu mày, cuối cùng miễn cưỡng mà gật nhẹ đầu.

Ta có chút rầu rĩ, tiên nguyên của ta không ổn định, tại sao trời biết đất biết ngươi biết hắn biết mà duy chỉ có mình ta là không biết, mà Phượng Hoàng lại còn luôn luôn giấu ta.

"Nhưng có cách giải quyết phải không?" - Ta vội vàng hỏi vị Lộc Tồn Tinh Quân đó, nếu vì tiên căn của ta không vững khiến cho nhiều tinh linh như vậy diệt vong, gọi là họa tinh cũng chẳng phải gì quá đáng.

Lộc Tồn tinh quân mỉm cười:

"Cách thì có, nếu không cũng không cần phải đến cửa cầu gặp Thủy Thần, chỉ không biết Thủy Thần có đồng ý hay không?" - Vừa hỏi ta "Có đồng ý hay không?" vừa liếc nhẹ mắt qua chỗ Phượng Hoàng.

"Là cách như thế nào?"

"Tất nhiên là đồng ý!"

Phượng Hoàng và ta đồng thanh lên tiếng.

"Thiện tai thiện tai, tiểu tiên đợi được Thủy Thần đồng ý, trong lòng yên ổn hơn nhiều." - Lộc Tồn Tinh Quân lập tức bắt lấy lời ta nói, thở phào một hơi :

"Còn về cách, nói ra cũng rất đơn giản......." - Vừa nói đơn giản vừa quay sang nhìn Bắc Đẩu Đan Nguyên Liêm Trinh Tinh Quân ý bảo hắn tiếp lời.

Vị Liêm Trinh Tinh Quân đó vốn đang rũ mắt thiền định, bị Lộc Tồn Tinh Quân trừng mắt năm sáu lần, mới ngẩng đầu lên bộ mặt chân thành nói:

"Chỉ cần lịch kiếp đủ, thì tự nhiên sẽ được giải quyết."

Vốn muốn tiếp tục cúi đầu thiền tiếp, không ngờ bị Phượng Hoàng nhìn chăm chăm, đành phải miễn cưỡng ngẩng đầu ỉu xìu nói tiếp:

"Trong Lục Giới, phàm nhân là khổ cực nhất. Cái gọi là "người" sinh ra lại càng phải chịu khổ, chỉ cần Thủy Thần đi đầu thai thành người phàm vài ngày, tại nhân gian lịch kiếp vài chục năm. Đương nhiên, mấy chục năm ở nhân gian, đối với tiên ma mà nói cũng chỉ là mấy chục ngày, lần này đi một chuyến cũng dễ."

"Ồ. Hóa ra đơn giản thế này!" ta quay đầu sang Húc Phượng cười nói: "Chuyện này dễ bàn, dễ bàn."

Không ngờ Phượng Hoàng lại dùng ánh mắt gỗ mục không thể chạm trổ mà nhìn ta, lại quay sang Bắc Đẩu Thất Tinh, tay vẽ thành một đường, giơ lòng bàn tay lên nói:

"Việc này ta đã biết, ta sẽ tự mình an bài chuyện này, chư vị tiên quân có thể bớt phiền lòng được rồi." Đây chính là lệnh đuổi khách.

Bắc Đẩu Thất Tinh âm thầm trao đổi ánh mắt với nhau một cái. Cuối cùng , Lộc Tồn Tinh Quân nhỏ giọng nói:

"Vậy thì chúng tiểu tiên liền về sắp xếp một chút mệnh lí mệnh số của Thủy Thần khi hạ phàm."

Phượng Hoàng khẽ chau mày: "Ta nói rồi, ta sẽ tự mình an bài, không cần phiền đến thất vị tinh quân."

"Cái này....cái này....cái này thật sự Ma Tôn không tiện nhúng tay vào, trước giờ số mệnh phàm nhân tất cả đều do Bắc Đẩu Thất Tinh sắp xếp." - Lộc Tồn Tinh Quân vẫn cứng đầu đối địch với ánh mắt giận dữ như đại bác của Phượng Hoàng, kiên trì nói.

Nhưng chỉ nghe thấy Phượng Hoàng cười lạnh một tiếng:

"Trước giờ, phàm nhân luân hồi đều do Thập Điện Diêm La cai quản, chẳng lẽ cần ta phải nhắc cho Lộc Tồn Tinh Quân nhớ Thập Điện Diêm La này là thuộc quyền cai trị của ai sao? Nói xong, một tiếng vỗ tay không cho giải thích, ngoài cửa ngay lập tức có một tên la sát đi vào, nhanh nhẹn chắp tay quỳ xuống hành lễ sẵn sàng nghe lệnh.

"Truyền Thập Điện Diêm La đến trước Điện Sương Giáng!"

"Vâng!"

Chốc lát, Thập Điện Diêm La tất cả đã tập hợp ở giữa Điện, mới nhìn thấy Bắc Đẩu Thất Tinh liền khó tránh khỏi nghi ngờ, vừa nghe được tiền nhân hậu quả, sắc mặt liền giống hệt Bắc Đẩu Thất Tinh.

"Tôn Thượng, luân hồi của phàm nhân quả thực thuộc quyền cai quản của chúng thuộc hạ, nhưng cũng chỉ là quản linh hồn đầu thai, cùng với số mệnh trong suốt thời gian luân hồi của linh hồn, còn số mệnh của những linh hồn khi đã đầu thai thành phàm nhân thì thuộc quyền....." - Lục Điện Biện Thành Vương đắn đo một lát, khéo léo nói:

"Còn số mệnh của phàm nhân quả thực thuộc hạ không tinh thông, đến nay vẫn chưa từng đọc qua."

Thế này thì hay rồi. Hóa ra, Thập Điện Diêm La chỉ quản việc giao và nhận, nhưng không quản cái quá trình kia, quá trình vẫn là chức trách của Bắc Đẩu Thất Tinh. Như thế lại thấy, quản lí phàm nhân cũng là việc không dễ dàng gì. Mà phân tích như vậy, Tiên giới Ma giới đều liên quan đến nhau. Ta trong lòng cảm khái cái cẩn thận, tỉ mỉ phân công. Nhưng phía Phượng hoàng ở bên đó chỉ nghe thấy tiếng rắc rắc rắc vang lên, cái tay vịn lại bị hắn một tay đập vỡ, rơi vụn đầy đất. Chúng tiên ma phía dưới giật mình run sợ. Ta quay đầu lại, thấy khuôn mặt đã đen sì của Phượng Hoàng, trong lòng đã nói tính khí Phượng Hoàng thật càng lúc càng kém rồi, người ta chỉ thực hiện chức trách của mình là không sai mà, hắn như vậy là đang tức giận cái gì chứ?

"Không biết lần này Bắc Đẩu Thất Tinh định sắp xếp cho Cẩm Mịch mệnh lý gì? Trải qua những kiếp nạn nào? Có thân phận gì? Cha mẹ thế nào? Gia cảnh ra sao? Có huynh đệ tỷ muội thúc tẩu bác cháu không? Bình thường những phàm nhân nàng phải tiếp xúc có lai lịch như thế nào? Thời gian lịch kiếp cụ thể là bao lâu? Có sắp xếp cụ thể không?"

Phượng Hoàng hỏi liền một hơi, ta đến choáng váng, Bắc Đẩu Thất Tinh cũng lơ mơ luôn, Thập Điện Diêm La sợ là cũng chưa lần nào nghe Phượng Hoàng nói nhiều như vậy, vẫn còn đang trố mắt đứng nhìn. Phượng Hoàng vẫn chưa vừa ý, tay nắm lấy tay áo, nhíu chặt mày, ngữ khí có phần tàn ác mà trầm giọng nói tiếp:

"Phàm nhân có bảy cái khổ: Sinh, Lão, Bệnh, Tử, Oán hận, Cầu không được.... Ái biệt ly!" - Vốn là nói rất chậm, từng chữ từng chữ một phát ra, đến ba chữ cuối cùng lại dường như là đang nghiến răng nghiến lợi:

"Cái khổ của Cẩm Mịch phải đi chịu là cái nào?"

Lộc Tồn Tinh Quân bày ra vẻ mặt liều chết nói:

"Vạn mong Tôn Thượng lượng thứ, đã là lịch kiếp, lần này Thủy Thần đương nhiên phải trải qua cả bảy cái khổ......." - Rồi nhìn thấy nét mặt của Phượng Hoàng, lại cố gắng nói:

"Chính là cố gắng chịu nhiều cái khổ, bảy cái khổ mới có thể chịu......"

"Vậy thì miễn bàn đi." Phượng Hoàng cực nộ cười, vung ống tay áo, Lộc Tồn Tinh Quân quýnh lên, ta cũng sốt ruột:

"A di đà phật, nếu như không đi không biết sẽ giết chết bao nhiêu sinh mệnh, với lại.....với lại hạ phàm vui biết bao nhiêu!"

Rồi gấp rút kéo tay áo Phượng Hoàng nói:

"Đừng vội, đừng vội, không phải mới có bảy cái khổ thôi sao? không nhiều không nhiều. "Sinh lão bệnh tử ái biệt ly" cái này so với tám mốt kiếp nạn của A Di Đà ít hơn nhiều rồi."

Phượng Hoàng đột nhiên đứng dậy, sắc mặt không phải vượt qua luân hồi, không phải ở trong Lục giới có thể hình dung được nữa rồi:

"Nàng là muốn vì yêu mà chia ly với ai hả?"

"Á?" Ta sững người: "Cái này sao ta biết được là với ai?

Biện Thành Vương ở bên đó không biết có phải bị muỗi chích rồi hay không, mà cứ cật lực chớp mắt với ta, cuối cùng lau trán một cái nói:

"Hay là như thế này, Tiên Quân và Tôn thượng cùng thương lượng định ra số mệnh của Thủy Thần, điều hòa một chút chư vị thấy có được không?"

Bắc Đẩu Thất Tinh vốn có chút tuyệt vọng, nghe được câu này tất nhiên đồng ý, mà cái vị Đan Nguyên Liêm Trinh Tinh Quân như có luồng ánh sáng ở não, hai mắt như có chủ ý gì đó, cẩn thận bước một bước tới trước Phượng Hoàng nói:

"Không thì lần này an bài mệnh cách Thiên Sát Cô Tinh (3) và thân phận là.... là người xuất gia khám phá hồng trần đi, Tôn Thượng thấy thế nào?"

"Không được!" Phượng Hoàng lúc này như một đứa trẻ giận dỗi :

"Phật Di Lặc lúc trước từng nói đùa đưa Cẩm Mịch vào cõi phật, lần này nếu ngày ngày ở trong miếu niệm kinh, quay về mà ngộ ra cái gì, các ngươi lấy tính mệnh nào ra cá cược hả? Huống hồ, người phàm có thành kiến với nữ tử xuất gia, đường đường là phu nhân của Ma Tôn ta, ngươi lại muốn khiến nàng ấy bị phàm nhân coi thường?"

"Cái này........"

Sau đó, không chỉ có Bắc Đẩu Thất Tinh, đến cả Thập Điện Diêm La cũng đều cùng nhau nghĩ ra rất nhiều mệnh cách, thân phận, đều bị Phượng Hoàng chối bỏ, mắt thấy đã sắp dùng hết khả năng hữu hạn, ta bỗng nhiên nghĩ ra, chêm vào:

"Làm một nam tử không phải xong sao, quá đơn giản!"

Phượng Hoàng dùng ánh mắt tiếc hận rèn sắt không thành thép mà nhìn ta:

"Nàng còn nghĩ được tới cái đó!", rồi ném ta sang một bên, tiếp tục cùng đám người kia thảo luận.

————–

(1) Một cờ một cột: Nguyên văn独树一帜= Độc thụ nhất xí: Có con đường riêng, chủ trương, suy nghĩ riêng.

(2) Không chạm tới suy nghĩ của trượng nhị hòa thượng: Nguyên văn "丈二和尚摸不着头脑" = "Trượng Nhị hòa thượng mạc bất trứ đầu não": không đoán được ý.

(3) Thiên sát cô tinh: Đó là sao chiếu mệnh của một người. Tức nghĩa tất cả những người thân xung quanh người đó sẽ gặp tai hoạ

Previous Post Next Post

Contact Form